Thư gửi tôi (5)

Sáng nay, tôi chợt nghĩ đến sự vô tư của trẻ con. Một thứ tưởng là bản năng, nhưng càng lớn ta càng phải học lại. Khi sống, trải nghiệm là cần thiết. Nhưng kinh nghiệm không nên là bụi bặm vướng víu, mà là thứ giúp ta tốt hơn.

Mỗi trải nghiệm đều có thể được “rửa sạch” trước khi lưu vào tiềm thức, để giữ lại sự vô tư. Không phải ai cũng cần sự trưởng thành của người lớn, nhưng chắc hẳn ai cũng muốn có niềm hạnh phúc hồn nhiên như trẻ nhỏ. Không có sự trong sáng, tinh thần sẽ dần trở nên cứng nhắc và thiếu tỉnh thức.

Tôi nhớ năm 2015, năm đó phần lớn bạn bè tôi sắp tốt nghiệp. Nhưng bọn tôi vẫn sống gần nhau trong một khu ký túc ở Lahti. Ở đó, 1 năm chỉ có 3 ngày nắng. Ngày nắng đẹp đầu tiên của 2015 rơi vào một ngày thứ Tư. Lúc bạn tôi sẽ rủ ra quảng trường ngắm gái. Giữa khí trời lạnh trong nắng gắt ấy, bọn tôi tán phét và hút từ điếu này sang điếu khác. Thuốc lúc ấy nhẹ lắm. Cả đám hút mà không bận tâm gì.

Sáng nay tôi lại hút một điếu. Nhưng lần này, tôi thấy có lỗi. Với sức khỏe. Với gia đình. Tôi cảm thấy mình thiếu kỷ luật. Nên tập thể dục. Nên dồn sức kiếm tiền. Có lẽ thuốc lá hôm nay nặng hơn thuốc ngày xưa

Khi viết bài này, tôi đã hút ba điếu. Điếu thứ nhất là một cái thở dài. Điếu thứ hai ngon. Điếu thứ ba có vị của gạt tàn.

Bạn có bận tâm với thất tình lục dục của mình không? Như Lai nói đời là bể khổ, nhưng thế giới này vẫn có nhiều điều tươi đẹp. Vấn đề là ta chẳng biết điều gì mới thực sự đẹp. Ta còn không biết cách yêu – ta yêu với lo lắng và sợ hãi.

Tôi tin bạn có thể cảm nhận nội tâm mình. Không phải ai cũng làm được điều đó. Nhiều người khi thấy mặt xấu của bản thân, họ nhắm mắt lại. Bạn đừng như thế. Tôi nghĩ bạn tốt hơn thế. Dẫu sống với thói xấu của chính mình là điều không dễ. Ta cần phải biết cái sai của mình nhưng không được tự trách mình ngu ngốc. Biết là đủ. Biết cảm xúc. Biết suy nghĩ. Rồi để gió cuốn chúng đi. 🌬🍃

Bạn có hay đổ lỗi cho hoàn cảnh không? Tôi thì không. Nhưng tôi biết chúng ta bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh rất nhiều. Một bông hoa cần đất mềm, nước, nắng ấm và cả một chút gió để khoe sắc. Chỉ một số ít người có được môi trường thuận lợi như vậy. Thế nên, tôi mừng vì bạn đã sống sót tới hôm nay. Nhìn chung, bạn vẫn chưa bị hoàn cảnh đánh bại.

Nếu ta cho phép mình quá nhạy cảm, ta sẽ dễ bị gục ngã. Nhưng nếu ta trở nên chai sạn, thì ngắm hoa cũng không cảm nhận được cái gì đó đẹp đẽ. Bạn có khả năng giữ mình trong sáng và mềm mại để không bị hoàn cảnh quật ngã, và phản ứng ấm áp với hoàn cảnh bên ngoài.

Bình luận về bài viết này