Hast du dich auch schon einmal über deinen Partner geärgert?
Aber warum brauchst du, dass der Mensch, den du liebst, X, Y oder Z tut, damit du glücklich bist – und wenn nicht, wirst du verletzt?
Vielleicht fühlst du dich nur dann wertvoll und liebst dein Leben nur dann, wenn die andere dich „auf die richtige Art“ lieben. Aber warum kannst du Dein Leben nur lieben, wenn die andere Person dich liebt? (Du darfst es doch einfach selbst lieben)
Beziehungen geben uns die Chance, unsere beste Version zu erkennen und erreichen Doch es wird schwierig, wenn du die Beziehung nutzen willst, um die höchste Version… des anderen zu erschaffen.
Lass jede Person für sich selbst sorgen: dafür, was sie ist, was sie tut, was sie hat; was sie bekommen möchte und was sie gibt; was sie sucht, erschafft und erlebt.
ℹ Lass in einer Beziehung jeden Menschen nicht über den anderen sorgen, sondern nur, nur, nur auf sich Selbst achten.
Das klingt vielleicht radikal, denn wir glauben oft, Lieben bedeutet „für den anderen zu denken“.
Aber wenn du dich zu sehr auf die andere Person fixierst, erwartest du; und wirst enttäuscht; und die Beziehung beginnt zu wanken.
❓Was macht die andere Person? ❓Was denkt sie? ❓Was plant sie? ❓Was will sie?
Das ist alles nicht so wichtig. Wichtig ist: Wer Du Bist, wenn Du mit all dem konfrontiert wirst?
Wie reagierst Du darauf? Reagiere so, wie die Person reagieren würde, die Du gerne sein möchtest. Und wenn Du merkst, dass du davon abweichst, bring Dich Selbst wieder zurück – näher zu Deiner höchsten Version.
Das Problem ist ganz grundlegend, ganz einfach, und doch tragisch missverstanden:
Warum drehen sich Dein größter Traum, Deine höchste Idee, Deine schönste Hoffnung… um den Menschen, den Du liebst?
Sáng nay, tôi chợt nghĩ đến sự vô tư của trẻ con. Một thứ tưởng là bản năng, nhưng càng lớn ta càng phải học lại. Khi sống, trải nghiệm là cần thiết. Nhưng kinh nghiệm không nên là bụi bặm vướng víu, mà là thứ giúp ta tốt hơn.
Mỗi trải nghiệm đều có thể được “rửa sạch” trước khi lưu vào tiềm thức, để giữ lại sự vô tư. Không phải ai cũng cần sự trưởng thành của người lớn, nhưng chắc hẳn ai cũng muốn có niềm hạnh phúc hồn nhiên như trẻ nhỏ. Không có sự trong sáng, tinh thần sẽ dần trở nên cứng nhắc và thiếu tỉnh thức.
Tôi nhớ năm 2015, năm đó phần lớn bạn bè tôi sắp tốt nghiệp. Nhưng bọn tôi vẫn sống gần nhau trong một khu ký túc ở Lahti. Ở đó, 1 năm chỉ có 3 ngày nắng. Ngày nắng đẹp đầu tiên của 2015 rơi vào một ngày thứ Tư. Lúc bạn tôi sẽ rủ ra quảng trường ngắm gái. Giữa khí trời lạnh trong nắng gắt ấy, bọn tôi tán phét và hút từ điếu này sang điếu khác. Thuốc lúc ấy nhẹ lắm. Cả đám hút mà không bận tâm gì.
Sáng nay tôi lại hút một điếu. Nhưng lần này, tôi thấy có lỗi. Với sức khỏe. Với gia đình. Tôi cảm thấy mình thiếu kỷ luật. Nên tập thể dục. Nên dồn sức kiếm tiền. Có lẽ thuốc lá hôm nay nặng hơn thuốc ngày xưa
Khi viết bài này, tôi đã hút ba điếu. Điếu thứ nhất là một cái thở dài. Điếu thứ hai ngon. Điếu thứ ba có vị của gạt tàn.
Bạn có bận tâm với thất tình lục dục của mình không? Như Lai nói đời là bể khổ, nhưng thế giới này vẫn có nhiều điều tươi đẹp. Vấn đề là ta chẳng biết điều gì mới thực sự đẹp. Ta còn không biết cách yêu – ta yêu với lo lắng và sợ hãi.
Tôi tin bạn có thể cảm nhận nội tâm mình. Không phải ai cũng làm được điều đó. Nhiều người khi thấy mặt xấu của bản thân, họ nhắm mắt lại. Bạn đừng như thế. Tôi nghĩ bạn tốt hơn thế. Dẫu sống với thói xấu của chính mình là điều không dễ. Ta cần phải biết cái sai của mình nhưng không được tự trách mình ngu ngốc. Biết là đủ. Biết cảm xúc. Biết suy nghĩ. Rồi để gió cuốn chúng đi. 🌬🍃
Bạn có hay đổ lỗi cho hoàn cảnh không? Tôi thì không. Nhưng tôi biết chúng ta bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh rất nhiều. Một bông hoa cần đất mềm, nước, nắng ấm và cả một chút gió để khoe sắc. Chỉ một số ít người có được môi trường thuận lợi như vậy. Thế nên, tôi mừng vì bạn đã sống sót tới hôm nay. Nhìn chung, bạn vẫn chưa bị hoàn cảnh đánh bại.
Nếu ta cho phép mình quá nhạy cảm, ta sẽ dễ bị gục ngã. Nhưng nếu ta trở nên chai sạn, thì ngắm hoa cũng không cảm nhận được cái gì đó đẹp đẽ. Bạn có khả năng giữ mình trong sáng và mềm mại để không bị hoàn cảnh quật ngã, và phản ứng ấm áp với hoàn cảnh bên ngoài.
Phiến phiến xuân thu phong, đông hạ Nếm nếm chua cay trong, đắng ngọt Chờ cho tiết trời sáng thêm, Xách áo lên… mà đi Đường đi chắc ở dưới chân Xách áo lên… mà đi
Fragment: spring, autumn, winter, summer Taste: sour, spicy, clear, bitter, sweet Wait for the weather to brighten, Put on your coat… and go The path is under your feet Put on your coat… and go
Tôi từng ao ước một ngày có nhiều hơn 24 giờ, và có lẽ bạn cũng vậy.
Nhưng qua thời gian, tôi nhận ra rằng THỜI ĐIỂM ta làm việc quan trọng hơn là ta có bao nhiêu THỜI GIAN.
Khi khám phá được những khung giờ đỉnh cao cho từng loại công việc, năng suất của chúng ta có thể tăng lên đáng kể. Tôi đã thử xếp các việc trong ngày cho phù hợp với đồng hồ sinh học thì cảm thấy mọi thứ nhịp nhàng hơn hẳn. Từ học tập thêm buổi sáng, tập thể dục hàng ngày, đến những buổi tối ăn chơi vui vẻ – tất cả đều khả thi.
Khám Phá Đồng Hồ Sinh Học Của Bạn
Đồng hồ sinh học, hay nhịp sinh học ngày đêm, điều khiển cơ thể của mọi sinh vật. Việc chúng ta dậy sớm hay muộn không đơn thuần là thói quen mà là do di truyền quyết định. Thời gian sinh học ảnh hưởng đến tất cả: từ sức khỏe, hiệu suất, hoạt động thể chất, đến trí tuệ và cảm xúc.
Có 4 nhóm đồng hồ sinh học theo phân loại của Tiến sĩ Michael Breus:
Nhóm “Cá Heo” – Những Người Khó Ngủ
Thuộc nhóm Cá Heo là những người thường xuyên trằn trọc, ngủ chỉ 4-5 tiếng mỗi đêm. Cortisol của của họ tiết ra vào ban đêm thay vì ban ngày, khiến đầu óc cứ miên man và lo lắng vào buổi tối. Nếu bạn cũng vậy, tôi có vài gợi ý góp nhặt trong sách:
Tập thể dục ngoài trời vào buổi sáng
Bữa sáng giàu protein
Làm việc quan trọng vào 4h chiều (thời điểm tỉnh táo nhất)
Ăn tối nhẹ nhàng với carbs để tăng serotonin
Ngoài ra người thuộc nhóm này nên thoải mái cho bản thân nghỉ ngơi trong ngày, có thể ngủ ngắn để hồi phục năng lực não.
Nhóm “Sư Tử” – Những Người Dậy Sớm
Tôi thuộc nhóm Sư Tử. Các Sư Tử thường tỉnh táo và đầy năng lượng vào buổi sáng nhờ cortisol và serotonin cao. Nhưng càng về chiều tối thì năng lực xử lý càng kém. Đây là cách ông Michael Breus thấy hiệu quả cho nhóm này:
Tận dụng buổi sáng cho công việc quan trọng
Hẹn hò hoặc gặp gỡ bạn bè vào buổi sáng
Vận động nhẹ vào chiều tối để duy trì năng lượng
Sinh hoạt xã hội từ 7-9h tối
Nhóm “Gấu” – Những Người Của Ban Ngày
Nhóm Gấu chiếm khoảng 50% dân số, Họ hoạt động tốt vào ban ngày nhưng dễ bị “lệch pha” vào cuối tuần vì thay đổi giờ giấc. Cho nhóm Gấu thì Tiến sĩ Braus có những lời khuyên như sau:
Duy trì giờ thức dậy đều đặn, kể cả cuối tuần
Ngủ trưa 15 phút để tái tạo năng lượng
Tận dụng buổi chiều cho công việc sáng tạo
Dành buổi tối cho gia đình và bạn bè
Nhóm “Sói” – Những Người Của Màn Đêm
Ở trong tự nhiên, những con Sói thường hoạt động mạnh mẽ về đêm. Melatonin của người thuộc nhóm này chỉ bắt đầu giảm vào 7h sáng và hoàn toàn biến mất lúc trưa. Đây là những điều tôi học được để giúp các “Sói” thích nghi:
Không ép buộc bản thân thức dậy quá sớm
Dùng ánh sáng mặt trời để đẩy melatonin đi
Bắt đầu công việc quan trọng sau 1h chiều
Tận hưởng năng lượng tối đa vào buổi tối
Lời Kết
Sau thời gian tự thử nghiệm tôi thấy sống theo nhịp sinh học cũng khá là hay và có thêm một chút năng lượng vào những lúc tôi cần.
Hãy bắt đầu bằng những thay đổi nhỏ và lắng nghe cơ thể của bạn.
Đôi khi, chỉ cần điều chỉnh giờ ăn tối hay thời điểm tập thể dục cũng có thể tạo nên sự khác biệt lớn trong cảm nhận và hiệu suất đấy!
Trò đời như một game chưa từng có. Ta chơi chế độ chơi nhiều người, nhưng lại là chơi đơn.
Vậy bạn hãy cùng tôi chơi đến cùng, chơi cho tốt quân bài trên tay dù được chia như thế nào đi nữa. Chúng ta hãy học cách chơi cho đúng, tạo nên nước đi tốt nhất của mỗi cá nhân, chỉ cho người khác cùng chơi đẹp. Ta có thể tạo nên một sân chơi ngày càng tốt đẹp hơn, để ai cũng có thể tìm thấy và phát huy mặt tốt nhất của mình, tạo nên một đời trọn vẹn và an lạc.
Chảo cả nhà,
vài tuần rồi app tôi build bị dính bug, sổ sách tính toán sao mà thiếu cả 5 tỉ làm cho team xanh mặt mày. Hôm nay sửa xong rồi thì tôi ốm xanh mặt thật .
Nằm bẹp sml nhưng trong đầu vẫn ám ảnh những câu hỏi đó:
– Tại sao chúng ta ở đây?
– Mục đích cuộc sống là gì?
– Làm thế nào để không chết ? để trường sinh bất tử bất diệt?
Tôi cho là thân với tâm là hai mặt của âm dương. Thân suy tâm thịnh. Thân bệnh muốn chữa phải nhớ chữa tâm. Tâm bệnh có thể chữa từ rèn luyện thân thể. Tâm chết lặng thì linh hồn sống động. Tâm động thì sân si mê vẫn đục linh hồn. Hôm nay nhân lúc long thể bất an, thật ra là lúc tôi suy nghĩ rõ ràng nhất nên tôi sẽ viết ra một thứ mà nhiều người cần cả đời để tìm kiếm và thấu hiểu. Nếu bạn cũng muốn khám phá cách sống trọn vẹn hơn, thì hãy cùng tôi khám phá bài viết này. Mục đích là để ta có thể chữa vết thương lòng, gỡ dằm trong tim, đổi đau khổ lấy năng lượng tích cực, dùng nó để ra quyết định và hành động chính xác hơn.
Định luật bảo toàn năng lượng
Trong vật lý và hóa học, định luật bảo toàn năng lượng nói rằng tổng năng lượng của một hệ cô lập là không đổi; tức là nó được bảo toàn theo thời gian.
Định luật này được đề xuất và thử nghiệm đầu tiên bởi Émilie du Châtelet vào năm 1722. Trong thí nghiệm đó người ta đã thả các quả bóng được các độ cao khác nhau vào một tấm đất sét mềm. Sự biến dạng của đất sét đã được tìm thấy tỷ lệ thuận với chiều cao mà từ đó các quả bóng được thả xuống, bằng với năng lượng tiềm năng ban đầu. Đây là một trong những cơ sở ban đầu cho luật bảo toàn năng lượng.
Ý nghĩa của nó là năng lượng không thể được tạo ra cũng như không thể bị phá hủy; thay vào đó, nó chỉ có thể được biến đổi từ dạng này sang dạng khác hoặc chuyển đổi từ vật này sang vật khác (hoặc cả hai). Ví dụ, năng lượng hóa học được chuyển đổi thành động năng khi một thanh thuốc nổ phát nổ. Nếu cộng thêm tất cả các dạng năng lượng được giải phóng trong vụ nổ, chẳng hạn như động năng và thế năng của các mảnh vỡ, cũng như nhiệt và âm thanh, người ta sẽ nhận được chính xác năng lượng hóa học đầu vào thành năng lượng phát ra khi nổ.
Cơ thể và suy nghĩ là năng lượng
Ý tôi là, tất cả chúng ta đều là sinh vật của năng lượng. Mọi thứ trong vũ trụ đều được cấu thành từ các hạt cơ bản và các trường lực (như trường điện từ), và theo lý thuyết lượng tử, tất cả các hạt đều liên quan đến năng lượng và tần số rung động. Ví dụ như một hạt electron trong một nguyên tử có những mức năng lượng khác nhau, và sự chuyển dịch giữa các mức năng lượng này được giải thích bằng các dao động lượng tử (rung động) trong hệ thống.
Trong não, các tế bào thần kinh (neuron) liên lạc với nhau thông qua các xung điện hóa, được gọi là xung động thần kinh hoặc điện thế hoạt động. Hoạt động này có thể được đo thông qua các sóng điện phát ra từ não, được gọi là sóng não. Những sóng này là biểu hiện của sự hoạt động điện tập thể của hàng triệu tế bào thần kinh.
Vì thế, suy nghĩ của bạn có liên quan mật thiết đến các dao động điện của não dưới dạng các sóng não, mặc dù chúng không phải là dao động cơ học hay vật lý như ánh sáng hay âm thanh. Các dạng sóng này cho thấy rằng hoạt động tư duy và nhận thức trong não có thể được mô tả như các tần số dao động, tương tự như cách mà các hệ thống năng lượng khác trong tự nhiên hoạt động. Trong bối cảnh này, các suy nghĩ có thể được mô tả như là “rung động tinh thần”, phản ánh sự tương tác năng lượng bên trong tâm trí.
– Ý thức và tư duy dao động nhanh và phức tạp
– Con chó, con heo, con người, con bò, con gà có rung động chậm hơn và dễ giải thích hơn
– Cục đá, đồ vật trong nhà, cảnh núi non rung động chậm chạp. Tới hôm hnay, khoa học của chúng ta đã giải thích được tường tận.
Năng lượng thiên cấp tự mình hấp thu
3 cấp độ hấp thu năng lượng:
Năng lượng của con người cũng được chia thành ba cấp: thiên, địa, nhân. Làm thế nào để thu được ba loại năng lượng này?
– Năng lượng địa cấp, lấy từ thức ăn
– Năng lượng nhân cấp, lấy từ những kẻ mạnh khác
– Năng lượng thiên cấp, tự mình hấp thụ từ môi trường, từ trời đất
Năng lượng địa cấp của con người được giải quyết chủ yếu qua việc ăn uống. Thức ăn là cơ sở để duy trì sự tồn tại về thể chất. Trong những giai đoạn khó khăn trước đây, con người sống để thu nạp những năng lượng cơ bản này. Ngày nay, tuy đã qua thời kỳ thiếu ăn thiếu mặc, việc mưu cầu các món ăn ngon vẫn trở thành mục tiêu của nhiều người, nhưng thực chất chỉ là sự thỏa mãn một loại dục vọng thấp, hướng đến việc làm đầy dạ dày và thể xác. Dù thức ăn có ngon đến đâu, nó cũng chỉ cung cấp một loại năng lượng sơ cấp, không đủ để nâng tầm tư duy hay khai mở trí tuệ.
Một chế độ ăn uống khoa học sẽ cải thiện sức khỏe của bạn đáng kể. Bạn nên biết mình có thể ăn gì, nên ăn gì, nên tránh các loại thực phẩm nào. Một chế độ ăn uống ngu xuẩn là chế độ ăn làm bạn mất nhiều năng lượng để tìm kiếm, nấu nướng, tiêu hóa, trong khi năng lượng nhận lại thì rất ít ỏi, không đáng kể.
Năng lượng nhân cấp của con người, cần được thu nhận từ việc tiếp xúc với những người xuất sắc. Tất cả vấn đề bạn gặp phải chắc chắn đã có 100 cuốn sách sẵn sàng giúp bạn giải quyết rõ ràng, người nghèo thường là do đọc sách quá ít, chơi bời lêu lổng quá nhiều, đây là bức tranh thực tế của nhiều người. Trí thông minh nhỏ bé trong đầu bạn chỉ là vài lá trà trong tách, trong khi tài năng của nhiều người xuất sắc giống như cả một rừng cây trà. Nhiều bậc thầy, tinh hoa tư duy của họ đều được ngưng tụ trong sách và bài viết, không đọc thật sự là phí phạm.
Năng lượng nhân cấp lại cần được tiếp nhận từ việc giao lưu và học hỏi với người giỏi. Hiếm có câu hỏi nào của bạn mà Google chưa tìm ra phải không? Thực tế, người ta nghèo khó, gặp nhiều khó khăn cũng bởi kiến thức quá ít, trong khi lại phí thời gian vào những việc vô bổ. Trí tuệ nhỏ bé trong đầu mỗi người chỉ như giọt nước, còn kiến thức và tư duy của những bậc thầy là ngọn sóng thần. Những bậc trí giả đã dày công ngưng tụ tinh hoa tư tưởng của họ trong sách vở, không đọc, không học hỏi là tự mình phế mình.
Trong xã hội tương lai, cuộc cạnh tranh giữa con người, bản chất là cuộc cạnh tranh về nhận thức. Những người có nhận thức khác nhau sẽ sống trong những thế giới ở các chiều không gian khác nhau. Người có nhận thức cao nhìn người có nhận thức thấp giống như con người nhìn súc sinh.
Năng lượng thiên cấp là năng lượng hợp nhất giữa người và trời. Thật ra tôi cũng không cần quá ép nó vào một hệ thống vuông vắn khuông khổ. Bạn có thể nghĩ là ăn cơm lấy sức, có sức thì tiếp xúc với tri thức cao cấp, có tư duy cao cấp thì mọi dao động khác về hành động, lời nói, tinh thần sẽ dung hợp với thời đại mà bạn sống. Khi bạn sống phù hợp với thời đại, hoàn thành làm tốt sứ mệnh cá nhân, tự nhiên sẽ đạt được danh vọng, tiền tài, địa vị. Khi có được nó, bạn có thể buông bỏ để giác ngộ, hoặc tận hưởng dương đức của nhân gian.
Thời thế, hay còn gọi là “thế cục”, chỉ tình trạng tổng thể của một giai đoạn nhất định, bao gồm sự vận hành của thiên nhiên, con người và xã hội. Khái niệm này gắn liền với sự biến đổi không ngừng của vũ trụ, và người thông thấu thời thế sẽ hiểu được quy luật của trời đất, có thể hành xử và thích nghi một cách khéo léo, thuận theo tự nhiên.
Theo Kinh Dịch, mọi sự vật hiện tượng trên đời đều biến hóa theo quy luật Âm Dương và Ngũ Hành, mỗi thời điểm, hoàn cảnh đều có sự luân chuyển, không gì là bất biến. Người thông minh và sáng suốt là người biết “thuận thời, thuận thế”, nghĩa là hiểu rõ thời thế hiện tại để đưa ra những quyết định và hành động phù hợp. Như trong Hoàng Đế Nội Kinh có dạy: “Người biết ứng xử với thời thế thì như ngư ông thuận theo dòng nước, tránh được nguy nan và đạt được an lạc.”
Năng lượng đến từ sự mạnh mẽ tư duy của người khác
Khó hấp thụ nhất là năng lượng thiên cấp, làm sao hấp thu nó để ngộ đạo?
Phát tâm từ bi là một phần quan trọng trong thiền định của Phật giáo. Khi con người phát tâm từ bi, tức là mở lòng bao dung và thương yêu muôn loài, họ sẽ nhận lại tâm từ bi từ vũ trụ. Tương tự, khi phát chính niệm, tức giữ tâm mình ngay thẳng, không tà ý, họ sẽ nhận lại chính niệm. Điều này có nghĩa là vũ trụ luôn phản chiếu lại tâm hồn của chúng ta, và mọi năng lượng chúng ta phát ra đều sẽ quay trở lại.
Như vậy, thiền định không chỉ giúp con người làm sạch tâm trí mà còn tạo ra một không gian để nhận phúc báo năng lượng từ vũ trụ, miễn là chúng ta giữ được tâm thanh tịnh và chính niệm.
Yên tĩnh là chìa khóa
Tôi nghĩ, bạn đã kiên nhẫn đọc đến đây rõ ràng bạn là người có căn cơ.
Tôi muốn giúp bạn nhớ toàn bộ bí quyết tích lũy năng lượng bằng một từ khóa: yên tĩnh.
Yếu tố cốt lõi để hấp thu năng lượng thiên cấp chính là sự yên tĩnh.
Theo Đạo giáo, khái niệm vô vi là không can thiệp, không hành động một cách cố chấp, mà là hành động thuận theo tự nhiên. Ở trạng thái yên lặng và trống rỗng, tâm trí của con người không bị xao động bởi những suy nghĩ vụn vặt hay những ham muốn tầm thường. Đó là lúc con người có thể bắt đầu phản chiếu lại vũ trụ ngoại vi, hòa hợp với dao động của thời thế.
Trong Phật giáo, thiền định là phương pháp giúp con người đạt được trạng thái tâm yên tĩnh đỉnh cao. Khi thiền định, tâm không còn vướng bận bởi những lo toan thường ngày, và ý niệm về cái tôi tạm thời biến mất. Tại trạng thái này, con người không chỉ nhận được sự tĩnh lặng mà còn mở ra một kênh năng lượng kết nối với vũ trụ. Thiền không chỉ là một phương pháp tu dưỡng tinh thần mà còn là cách để hấp thụ năng lượng siêu việt, vì khi tâm hoàn toàn tĩnh lặng, con người có thể nghe thấy những dao động tinh tế từ trời đất, những tín hiệu của vũ trụ.
Phát tâm từ bi là một bài tập định quan trọng. Khi con người phát tâm từ bi, tức là mở lòng bao dung cho mình và không phải mình, họ sẽ nhận lại tâm từ bi từ vũ trụ. Tương tự, khi phát chính niệm, tức giữ tâm mình ngay thẳng, không tà ý, họ sẽ nhận lại chính niệm. Điều này có nghĩa là vũ trụ luôn phản chiếu lại tâm hồn của chúng ta, và mọi năng lượng chúng ta phát ra đều sẽ quay trở lại, vang vọng hơn, đi xa hơn.
Yên tĩnh khó nói
“Đạo khả đạo phi thường đạo”, sự thật có thể thuyết giảng đều không phải sự thật vĩnh viễn, mà vẫn chịu tác động của vô thường. Như Lai cũng từng khuyên người đừng gọi ta bằng âm thanh, sẽ không nghe thấy; người đừng tìm ta bằng hình tướng, sẽ không tìm thấy; người thấy mọi hình tướng đều không sẽ thấy Như Lai.
Do đó, nhiều cái tôi không thể nói tường tận thành văn. Ý ở ngoài lời, nghĩa ở sau dấu chấm câu. Người biết sẽ biết mình không hề biết, họ không thể nói nhiều, họ không cần tranh cãi, họ sống ngoài lời nói.
Sức mạnh ánh sáng đến từ đó, sáng kiến là kiến tạo, tạo vật là sự sống, và chúng đều đến từ năng lượng lộn xộn.
Lời kết bài
Trò đời như một game chưa từng có. Ta chơi chế độ chơi nhiều người, nhưng lại là chơi đơn.
Vậy bạn hãy cùng tôi chơi đến cùng, chơi cho tốt quân bài trên tay dù được chia như thế nào đi nữa. Chúng ta hãy học cách chơi cho đúng, tạo nên nước đi tốt nhất của mỗi cá nhân, chỉ cho người khác cùng chơi đẹp. Ta có thể tạo nên một sân chơi ngày càng tốt đẹp hơn, để ai cũng có thể tìm thấy và phát huy mặt tốt nhất của mình, tạo nên một đời trọn vẹn và an lạc.
Die warme Umarmung des Sommers, einst voller Nostalgie und bittersüßer Erinnerungen, beginnt sich zu lösen, wenn die ersten Flüstern des Herbstes auftauchen.
Das goldene Sonnenlicht, das einst die Tage erhellte, verblasste nach und nach und macht dem sanften bernsteinfarbenen Licht des Herbstes Platz.
Die Sehnsucht nach langen, sonnendurchfluteten Nachmittagen weicht einer anderen Art von Schönheit, einer Schönheit, in der die Luft frischer wird und die Blätter sich dem sanften Wehen der Brise hingeben.
Die Traurigkeit des Sommers wird von der Herbstbrise in Vergessenheit gefegt. Lassen wir das Herz Platz machen für das Bittersüße dessen, was kommen wird.
Vòng tay ấm áp của mùa hè, từng nặng trĩu hoài niệm và những ký ức ngọt ngào đắng cay, bắt đầu nới lỏng khi những lời thì thầm đầu tiên của mùa thu xuất hiện.
Tia nắng vàng từng làm bừng sáng những ngày tháng dần dần phai nhạt, nhường chỗ cho áng mây dịu dàng, nhuộm hổ phách của mùa thu.
Nỗi buồn của những trưa hè on ả mạ màu vàng của cát nhường chỗ cho cái đẹp đẽ mới, nơi không khí trở nên trong lành, và chiếc lá đầu tiên lìa cành vì cơn gió.
Dưới làn thu phong đó, mọi nỗi buồn của bạn bị quét đi đâu không nhớ. Hãy chừa chỗ trong tim mình cho những cay đăng ngọt bùi sắp đến.
Vì mình mang trọng tội Mở cánh cổng Địa Ngục Thân cực hình thống khổ Khó có ngày thoát ra Dùng năng lượng chữ Hồng (𝐇𝐮𝐦) Tịnh hóa tâm ý ấy Đóng cánh cổng Địa Ngục
Vì mình khát tham dục Mở cánh cổng Ngạ Quỷ Thân không nơi nương tựa Chịu đói khát triền miên Dùng năng lượng chữ Mê (𝐦𝐞) Tịnh hóa tâm ý ấy Đóng cánh cổng Ngạ Quỷ
Vì mình tạo nghiệp ác Mở cánh cổng Súc Sinh Thân tâm mình đần độn Săn đuổi cắn nuốt nhau Dùng năng lượng chữ Bát (𝐏𝐚𝐝) Tịnh hóa tâm ý ấy Đóng cánh cổng Súc Sinh
Vì mình có phẩm chất Mở cánh cổng Nhân Đạo Thân phải học đúng sai Mang thất tình lục dục Dùng năng lượng chữ Ni (𝐧𝐢) Tịnh hóa tâm ý ấy Đóng cánh cổng Nhân Đạo
Vì mình có thần lực Mở cổng Asura Thân mạnh mẽ kiên cố Thích chém giết không ngừng Dùng năng lượng chữ Ma (𝐌𝐚) Tịnh hóa tâm ý ấy Đóng cổng Asura
Vì mình đủ hạnh thiện Mở cánh cổng Thiên Đường Tâm kiêu ngạo ái kỷ Chưa hẳn là giải thoát Dùng năng lượng chữ Om (𝐎𝐦) Tịnh hóa tâm ý ấy Đóng cánh cổng Thiên Đường
Không cần lên Thiên Đường Không làm Asura Không quay về Nhân Đạo Không hứng thú Súc Sinh Không muốn làm Ngạ Quỷ Không thích xuống Địa Ngục
Để một người đàn ông thực sự trưởng thành, anh ta phải kinh qua những trận chiến cuộc đời, gánh trên mình những vết sẹo từ kinh nghiệm sống – từ tình yêu, công việc cho đến thương trường, vân vân và mây mây. Nhưng xã hội lại dường như quá đề cao sự ngây thơ của nữ giới. Thậm chí, khi đã trưởng thành, nhiều phụ nữ vẫn phải giả vờ duy trì vẻ trong trắng, ngây thơ chỉ để bảo vệ vị thế của mình.
Đây chẳng phải là một loại áp lực vô hình sao?
Tại sao lại nói người đàn ông quan hệ rộng là tốt còn phụ nữ quan hệ nhiều tự nhiên rộng ?
Trong bài viết này, tôi sẽ tiết lộ cho phụ nữ 5 điểm yếu chí mạng của đàn ông, để giúp cân bằng lại cục diện. (sorry im not sorry, bros)
1. Lust: Nóng Vội
Phần lớn đàn ông là những sinh vật bị chi phối bởi dục vọng bản năng, họ không thể chịu nổi việc phải chờ đợi. Bất cứ điều gì họ muốn, họ muốn ngay lập tức. Một khi tinh trùng bơi lên não, đàn ông nó không nghĩ được nữa.
Và khi dàn ông bị thao túng bởi dục vọng, họ biến thành con mồi dễ dàng cho phụ nữ thông minh và sắc sảo. Phụ nữ có thể lợi dụng điểm này, dùng sự thiếu kiên nhẫn và dục tốc của đàn ông để yêu cầu bất cứ thứ gì mình muốn.
Nhưng hãy cẩn trọng chó cùng rứt giậu. Khi bạn làm quá đáng họ sẽ tính toán trả đũa.
Tôi không xúi bạn làm người đào mỏ. Tôi muốn bạn không được cả nể sự nóng vội của đàn ông và bỏ đi cơ hội của mình.
2. Pride: Hám Danh
Đàn ông cần được khen ngợi và thích khoác lác vì hám danh, lòng kiêu hãnh là thứ điều khiển họ. Họ luôn mong chờ sự tán dương, dù đôi khi điều đó hoàn toàn vô nghĩa.
Phụ nữ có thể dễ dàng tâng bốc đàn ông bằng những lời khen vô căn cứ: khen họ đẹp trai, thông minh, thậm chí là tinh tế.
Linh cảm phụ nữ sẽ biết bạn đang tâng bốc xu nịnh, nếu bạn khen không đúng sự thật.
Còn với một thằng ngu mà nói, bạn khen là nó tin sái cổ. Nó sẽ mù quáng chấp nhận ngay cả khi thực tế hoàn toàn ngược lại, và coi bạn như điểm nhấn của ngày hôm đó.
Đàn ông bị mắc kẹt trong lòng tự tôn ảo tưởng, và điều này biến nó con rối của những lừa dối bọc đường.
Khen họ là một vũ khí lợi hại để điều khiển tâm trí đàn ông.
3. Greed: Hám Lợi
Đàn ông cũng mơ mộng và hám lợi, không chỉ có phụ nữ muốn có hôn nhân tốt, đàn ông cũng có thể loại đào mỏ. Với những ảo mộng về việc thăng tiến, họ cũng đặt kỳ vọng lớn lao vào phụ nữ. Tôi không nói chuyện này đúng hay sai, nhưng tôi nghĩ là sai.
Bọn này khao khát tìm được một người vợ có thể giúp họ leo lên nấc thang xã hội. Về bản chất không nhiều thằng nhận thức được cái nó muốn, nhưng nó luôn tham vọng có được tất cả thông qua một cuộc hôn nhân với người phụ nữ lý tưởng, dù đó chỉ là một giấc mơ viển vông.
Hám lợi và dục vọng là động lực lớn nhất chi phối hành động của chúng.
Bởi vậy đối với phụ nữ hiện đại, lực lượng tài chính, kỹ thuật, sức bền, kiến thức…đều rất quan trọng. Không phải để làm hài lòng đàn ông hám lợi, mà để sử dụng họ. Bạn hiểu ý tôi chứ ?
4. Sloth – Lười Nhác
Cơ số đàn ông lười biếng, an phận, họ không có đủ nỗ lực để tìm kiếm lý tưởng hoàn hảo. Họ sẽ chấp nhận một cuộc sống tạm bợ, miễn là có một người phụ nữ đồng hành và đủ để thỏa mãn những nhu cầu cơ bản của họ. Đàn ông có thể kết hôn với bất cứ ai, dù không phải là hình mẫu lý tưởng, chỉ cần cô ấy đáp ứng được một phần nhỏ mong muốn của họ.
Thật tế chứng minh, tôi chưa từng bàn với anh em bạn bè về mẫu phụ nữ lý tưởng hay phẩm chất lý tưởng, bọn nó chỉ quan tâm là đã chén hay chưa =)). Còn khi có cơ hội trò chuyện với phái nữ, nhất là khi tôi ăn tối thư giãn, câu truyện hay đi đến chủ đề này.
Đàn ông hoàn toàn có thể bị chinh phục bởi một phụ nữ không lý tưởng, vì họ không có lý tưởng. Không chỉ bọn ở đáy xã hội mà kể cả đàn ông cấp tỉ phú, đại tướng, tổng tài cũng có sự lười nhác này về bạn đời. Bạn cứ thử google.
Phụ nữ phải hiểu rõ bản chất lười nhác này, và biết rằng cơ hội để họ điều khiển, chinh phục đàn ông lớn hơn họ nghĩ rất nhiều.
Nếu bạn là phụ nữ, đã đọc đến đây xin bạn nhẹ tay. Nếu bạn là đàn ông, xin lỗi bạn!
Bạn có thể cảm thấy khó chịu ngay lập tức khi đọc dòng đầu tiên này.
Có phải vì bạn cũng được dạy như vậy? Hay bạn vừa mới dạy con bạn như vậy?
Nếu bạn được dạy và / hoặc dạy con bạn / người khác như vậy thì tôi đề nghị bạn dừng ngay ngập tức và đừng hủy hoại đời ai theo cách này nữa.
Bài viết này có thể khó tiếp nhận, tôi mừng cho ai đọc được hết nó.
1. Cha mẹ dạy bạn vâng lời
Từ bé đến lớn thật ra tôi chưa từng vâng lời, mỗi lần tôi “vâng lời” cha mẹ, tôi đều nổi loạn một chỗ khác và giữ bi mật chuyện đó cho riêng mình.
Có thể vì lý do đó, mà trong đám bạn ở trường mẫu giáo, tôi cảm thấy một số đứa không biết dùng não của chúng.
Tôi thấy người ta quá chú trọng vào việc bắt một đứa trẻ phải ngoan ngoãn, đặt đâu ngồi đó.
Một đứa như vậy đến trường nghe theo bạn xấu, bị thầy cô bất công cũng không dám lên tiếng, lúc yêu đương thì bị đối phương dắt mũi, lúc lập gia đình thì nhu nhược, lúc đi làm thì sếp cho gì ăn nấy, đồng nghiệp đẩy việc thì ráng nhận, đối tác ép giá thì chịu…
Ở các nước phương Tây, đặc biệt là ở những nước có nền giáo dục phát triển, tư duy phản biện (critical thinking) và tư duy độc lập (independent thinking) thường được khuyến khích và giảng dạy xuyên suốt hệ thống giáo dục.
Nhiều trường học sử dụng phương pháp giáo dục “học tập dựa trên vấn đề” (problem-based learning), nơi học sinh được khuyến khích tìm hiểu vấn đề và đưa ra giải pháp dựa trên suy nghĩ và nghiên cứu độc lập. Các câu lạc bộ tranh luận tại các trường học và đại học là nơi học sinh, sinh viên được thực hành kỹ năng tư duy phản biện bằng cách tranh luận về các vấn đề xã hội, chính trị và khoa học.
Cái kiểu thương cho roi cho vọt của một số bậc phụ huynh, nếu dùng sai cách, chỉ đẻ ra một đứa trẻ yếu đuối, bẩm sinh quen bị chi phối bởi người khác. Rồi nếu bạn đã quen bị chi phối, quen được chỉ chỗ cho ngồi, bước ra cuộc đời ai cũng muốn tiếp thị cho bạn, bởi vì lừa bạn là dễ hơn.
Bạn không dám sai lầm, vì bạn sợ bị đau khi sai lầm.
Bạn không có cơ hội sai lầm, bạn không quen sửa sai, bạn chỉ cần biết vâng lời ai đó là bạn được “yên ổn”
Rồi khi ra đời bạn bế tắc, vì bản chất cuộc đời là một chuỗi sai lầm không hồi kết (cũng là một chuỗi cơ hội dẫn đến thành công, tiền bạc…)
Bạn đã bị hủy hoại như vậy đó.
2. Cha Mẹ Dạy Bạn “Thật Thà”
Tôi không khuyến khích bạn lừa dối nhưng ta hãy quay trở lại một chút với lịch sử, để nhìn thấy sự khắc nghiệt của việc chỉ biết nói thật.
Bạn có biết rằng, trong suốt thời kỳ Trung Cổ ở châu Âu, Giáo hội Công giáo có ảnh hưởng mạnh mẽ lên đời sống xã hội và tư tưởng, đôi khi khiến cho việc suy nghĩ độc lập và sáng tạo bị kìm hãm? Mặc dù có những tiến bộ nhất định trong khoa học và nghệ thuật, nhưng sự thống trị tư tưởng đã dẫn đến việc nhiều người phải tuân theo và không dám đặt câu hỏi.
Điển hình là trường hợp của Galileo Galile,i một nhà khoa học người Ý, người đã ủng hộ lý thuyết Trái Đất xoay quanh Mặt Trời của Copernicus. Năm 1633, Galileo bị Tòa án Dị giáo xét xử vì quan điểm của mình và bị buộc phải rút lại lý thuyết này.
Galileo đã bị giam lỏng trong nhà gần một thập kỷ đến chết.
Nếu bạn thật thà một cách mù quáng như Galileo thì bạn cũng nên bị hủy như vậy.
Chuyện Cổ Tích về Thỏi Son Đỏ của Mẹ
Con trẻ nó nói dối bạn mắng nó làm cái chó gì?
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng ven sông, có vợ chồng ông Minh và bà Dương sống cùng cô con gái nhỏ tên là Mai Linh. Cô bé xinh xắn, thông minh, và rất được yêu thương. Một ngày nọ, ngôi làng tổ chức lễ hội lớn, và Mai Linh được chọn để biểu diễn một điệu múa truyền thống. Trước khi đi, bà Dương trang điểm cho con bằng màu son đỏ rực như cánh hoa đào.
Mai Linh rất thích thú với diện mạo mới của mình. Sau lễ hội, cô bé lén lấy thêm chút son của mẹ để tô lại môi. Khi về nhà, bà Dương ngay lập tức nhận ra màu son trên môi Mai Linh. Nheo mắt lại, bà hỏi:
“Mai Linh, con có lấy son của mẹ không?”
Mai Linh lo lắng, sợ rằng sẽ bị mắng, nên vội vàng phủ nhận:
“Không, con không lấy.”
Bà Dương giận dữ. Bà không thể chấp nhận việc con gái bé bỏng của mình dám nói dối, liền quát lên:
“Mới bấy nhiêu tuổi mà đã nói dối, lớn lên sẽ ra sao?”
Không kiềm chế được cơn giận, bà đánh Mai Linh để trừng phạt.
Tối hôm đó, khi ngồi bên ánh đèn dầu, bà Dương kể lại câu chuyện với ông Minh, giọng đầy tự hào về cách dạy dỗ nghiêm khắc của mình. Ông Minh lặng im nghe vợ nói, rồi thở dài, nhìn vợ với ánh mắt trầm ngâm.
“Có lần em đi chơi vs bạn, mẹ gọi hỏi em ở đâu, em kêu đang nấu cơm. Thế là nói dối đấy.”
Bà Dương khựng lại, lúng túng đáp:
“Tch, cái đó nó khác”
Ông Minh mỉm cười, giọng nói ôn tồn nhưng không kém phần sâu sắc:
“Khác hả? Con nói dối thì em đánh, còn em nói dối thì ai đánh em?”
Bà Dương lặng người, không biết phải trả lời thế nào. Suốt đêm đó, bà nằm trằn trọc, suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên chiếu vào căn nhà nhỏ, ông Minh ngồi xuống bên cạnh Mai Linh. Ông nói:
“Con à, nói dối không phải lúc nào cũng xấu. Nhưng nếu con nói dối, hãy chắc chắn điều đó không làm hại người khác. Điều quan trọng là phải giữ lòng ngay thẳng.”
Mai Linh ngước nhìn bố, trong đôi mắt tròn xoe của cô bé lấp lánh sự tò mò:
“Bố à, ý bố là nói dối vì lý do tốt?”
Ông Minh gật đầu, mỉm cười hiền từ:
“Đúng vậy, con gái. Trong cuộc sống, cần biết khi nào nên nói thật và khi nào cần khéo léo. Nhưng nhớ rằng, dù thế nào đi nữa, con phải luôn giữ cho mình một tấm lòng chân thành.”
Những lời dạy của ông Minh thấm sâu vào tâm trí Mai Linh. Cô bé hiểu rằng cuộc sống không chỉ có đúng sai rạch ròi, mà đôi khi cần sự khôn ngoan và lòng nhân hậu. Từ đó, Mai Linh không chỉ trở thành một cô bé biết suy nghĩ chín chắn, mà còn là người con hiếu thảo, biết cân nhắc trong mọi việc mình làm.
3. Cha Mẹ Dạy Bạn Làm Con Đĩ
Cha mẹ từ khi bạn còn bé đã rót vào đầu bạn những lời lẽ “tốt đẹp” về việc chăm chỉ học tập, kiếm một công việc ổn định, không vội vàng, không va chạm. Họ nghĩ rằng như vậy là đang bảo vệ bạn, nhưng thực chất, họ đang đẩy bạn vào một cái bẫy vô hình, nơi bạn lớn lên mà chẳng có chút kiến thức nào về cách làm chủ cuộc sống của mình. Kết quả là bạn trưởng thành, nhưng không khác gì một kẻ hèn nhát, nghèo túng, tay trắng vì chưa từng biết cách tự mình đối mặt với thực tế.
Từ khi còn nhỏ, bạn đã bị dạy phải sợ hãi sự giàu có, phải xa lánh những người thành công, vì họ toàn là lừa đảo và vụ lợi. Bạn bị nhồi nhét vào đầu ý tưởng rằng chỉ có người thanh bạch, liêm khiết, mới là người tốt, chỉ có nghèo khó mới là nhân hậu.
Nhưng khi bước chân vào xã hội, sự ngây thơ đó sẽ trở thành gánh nặng. Bạn phát hiện ra rằng, xã hội không giống như thế giới mà bạn từng được kể. Bạn không biết cách đàm phán, không biết đắn đo thiệt hơn, không biết cách bảo vệ mình trước những kẻ lừa đảo.
Cuối cùng, bạn không thể lo lắng cho cha mẹ, để họ cô độc trong tuổi già. Không phải vì bạn bất hiếu, mà vì bạn bất lực.
Người mạnh mẽ không tự nhiên mà có. Cha mẹ bạn đã vô tình biến bạn thành một con chiên ngoan ngoãn, để rồi khi ra ngoài đời, bạn chỉ biết run rẩy trước ác quỷ. Bạn đã quen với sự nuông chiều, với những lời dịu dàng, đến mức khi đối mặt với thực tế tàn nhẫn, bạn không biết phải làm gì ngoài việc câm lặng chịu đựng.
Nếu từ nhỏ bạn không được rèn luyện, không bị ném vào những thử thách khắc nghiệt, làm sao bạn có thể chống đỡ khi sóng gió ập đến? Cha mẹ đã đánh đập, mắng mỏ bạn đủ chưa? Nếu chưa, thì hãy đợi đến khi đời thực ra tay. Xã hội này không phải ai cũng yêu thương bạn, không phải ai cũng quan tâm đến cảm xúc của bạn.
Bạn bước ra khỏi cửa mà không biết, rằng, đời này là chiến trường.
Không ai có thể chiều chuộng bạn mãi mãi. Nếu không sớm học cách đứng vững trên đôi chân mình, bạn sẽ chỉ là một kẻ hèn mọn, dễ dàng bị người khác thao túng. Không biết suy nghĩ, không biết phản kháng, không biết đấu tranh, thì dù có học giỏi đến đâu, bạn cũng chỉ là một con cờ trong tay kẻ khác.
Một người như vậy, chẳng khác nào một con đĩ của cuộc đời.