Xin Lỗi, Tôi Chỉ Là Con Đĩ (u too?)

Incheon, Hàn Quốc, 20.11.2011

Trong màn sương mờ của cuộc đời, tôi đi qua những con sóng đêm, nơi những ánh đèn neon lập lòe như những ảo ảnh. Từng bước chân, từng giọt nước mặn thấm vào giày, tạo nên những câu hỏi không lời đáp.

Cảm xúc của tôi luôn bị người khác chơi đùa. Có lẽ, trong mê cung của nhân tính, tôi chưa tìm ra lối thoát. Tại sao những giấc mơ của tôi tan biến? Bởi vì trong bức tranh hỗn loạn của nhân loại, tôi chưa nhìn thấy những đường nét thật sự.

Tại sao tôi bị cuốn vào trò chơi của người khác? Vì tôi không hiểu lòng người
Tại sao tôi luôn thất bại? Vì tôi không hiểu lòng người
Tại sao tôi bị xúc phạm? Vì tôi không hiểu lòng người
Tại sao tôi bị phản bội? Vì tôi không hiểu lòng người
Tại sao tôi là quân cờ của kẻ khác? Vì tôi không hiểu lòng người
Tại sao tôi mắc kẹt trong tình yêu? Vì tôi không hiểu lòng người
Tại sao tôi không có tiền? Vì tôi không hiểu lòng người

Từ bé đến lớn tôi đã bao giờ được học về lòng người. Tôi chỉ biết học thật giỏi, viết code cho tốt, đi từ kỹ năng này đến mài giũa kỹ năng khác. Vì tôi không biết bảo vệ mình trước nhân tâm, kỹ năng của tôi không được trọng dụng.

Dù tôi hát hay cỡ nào, cũng chỉ để mua vui vẻ cho người, chứ không được tôn trọng như nghệ sĩ.
Bạn hiểu ý tôi chứ ?

Nói cách khác, tôi đã và đang là một con đĩ

Bạn có thấy tôi bi quan không ?

Thật sự không, tôi đã nhận ra sai lầm nửa đời người của mình.

Để tôi hỏi bạn một câu khác: Bạn có là một con điếm giống tôi hay không ?

Nếu có bạn hãy quan sát blog này. Tôi quyết tâm thay đổi và chia sẽ hành trình này của mình. Tại đây. Mọi thứ sẽ thay đổi với tôi, và với bạn, trong tỉnh thức và chính niệm. Ta sẽ xem xét những mặt ô uế nhất của lòng người để thanh tẩy nó, để họ không thể sống với ta nếu thiếu sự chân thành về vật chất lẫn tình cảm.

Trong những trang sách của đời chúng ta, có lẽ vẫn còn nhiều khoảng trống. Nhân tính là một nghệ thuật phức tạp, một bí ẩn sâu xa mà không dễ gì lĩnh hội. Những câu hỏi của ta sẽ không bao giờ kết thúc, nhưng mỗi lần đau đớn, mỗi lần thất bại, đều là những cơ hội để ta viết tiếp câu chuyện của mình, với một hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của con người.

Có lẽ một ngày nào đó chúng ta sẽ trở thành Geisha.

Có lẽ chúng ta cũng có thể thành sói để ăn thịt cừu.

Bình luận về bài viết này